tesst

Dịch vụ

Du Lịch Móng Cái - Đông Hưng Trung Quốc

Chúng tôi chuyên phục vụ các tour du lịch Móng Cái - Đưa khách Việt Nam sang thăm quan du lịch : Đông Hưng, Vạn Vỹ, Thâm Quyến, Quế Lâm, N...

Viết cho ngày lễ Vu Lan – Bông hồng cài áo !

Viết cho ngày lễ Vu Lan – Bông hồng cài áo !

Viết cho ngày lễ Vu Lan – Bông hồng cài áo !




“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha.

Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con.
Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc.
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe con”.
- Lời dạy của Phật -
 
Hồi còn nhỏ, tôi không hiểu tại sao ngày rằm tháng 7 âm lịch hàng năm hàng xóm, mọi người xung quanh nhà ai cũng làm mâm cơm cúng, khi hỏi thì được báo đó là ngày xá tội vong nhân, tôi cũng không hiểu lắm nhưng với bản tính trẻ con thì chỉ cần biết ngày đó có xôi trắng, thịt gà là đủ rồi.

Sau này học đại học rồi mới biết thêm ngày rằm tháng 7 là ngày lễ Vu Lan báo hiếu, ngày để con cái tỏ lòng biết ơn với cha mẹ, nhất là  mẹ. Về sự tích ngày lễ Vu Lan báo hiếu ( đồng thời là ngày cúng cô hồn, xá tội vong nhân ) thì có 2 sự tích lớn, 1 là về sự hiếu thảo của Mục Liên và chuyện giữa ông A Nan với 1 con quỷ miệng lửa. Mục Liên sau khi tu thành chính quả đã dùng pháp lực của mình tìm mẹ và thấy mẹ mình bị đày làm quỷ đói nơi địa ngục không được ăn. Thương mẹ ông đem cơm cho mẹ nhưng cơm đưa tới miệng thì hoá thành lửa đỏ. Đau khổ ông tìm đến đức Phật và được chỉ bảo rằng phải nhờ tới uy đức của chúng tăng khắp nơi về cầu nguyện thì vong linh mẹ ông mới thoát khổ đạo. Còn sự tích về ông A Nan và quỷ mặt lửa thì ông A Nan được con quỷ thông báo sẽ trở thành như nó sau 3 ngày nữa, muốn thoát khỏi khổ ải thì phải cúng thí cho nó, về sau dân gian hiểu rộng thành cúng cô hồn. ( Nguồn vnthuquan.net )


Và theo như Blog phatphap thì nhân đó, “ngài mở cửa phương tiện để trải phước điền cho đời sau, mọi người vì lòng hiếu thảo với cha mẹ, thân nhân, mà dâng lễ cúng dường trai tăng, tạo một duyên lành với nhà Phật mở lòng ra thực hiện hạnh xả bỏ, tức là hạnh bố thí, đứng đầu trong lục độ vạn hạnh”. Như vậy có thể hiểu rằm tháng 7 có 2 hoạt động với ý nghĩa như trên. ( Chi tiết : Phat phat )


Link dự phòng nếu 2 link trên lỗi : http://www.mediafire.com/?5ks7f2vfct4cb

Ban đầu từ sự tò mò như vậy mà đi tìm hiểu dần được biết thêm có bài giảng về đạo hiếu nhân ngày lễ Vu Lan là “Bông hồng cài áo” của thiền sư Thích Nhật Hạnh. Cũng mới chỉ có ý định một ngày nào đó sẽ nghe thử nhưng với cuộc điện thoại trưa nay của mẹ mới khiến động lực tìm nghe thử trở nên mãnh liệt. Bố mẹ thì luôn mong những ngày này con cái có thể về nhà để ăn cùng mình bữa cơm còn ngược lại đôi khi, cũng có thể là rất nhiều kẻ làm con như mình quên mất hôm nay là rằm tháng 7, ngu ngơ hỏi đứa em hôm nay có vụ gì mà giết gà sau khi nhận được tin nhắn khoe thành tích tự tay cắt tiết gà của nó. Và cũng chỉ có mẹ mới nhớ trước khi ăn cơm thì gọi điện cho con chứ phận làm con nhiều lúc chẳng nhớ gọi điện về nhà hỏi xem hôm nay nhà làm gì.

Có lẽ rất nhiều người trong chúng ta suy nghĩ rằng bố mẹ phải chăm sóc con cái là đương nhiên, phải lo lắng cho mình là tất yếu nhưng ngược lại thì liệu được mấy người biết tới Vu Lan là ngày báo hiếu, liệu mấy ai nói được cảm ơn bố mẹ đã sinh ra mình trên đời và mấy ai thể hiện được cho bố mẹ biết con yêu bố mẹ nhiều ? Làm “con mà không có hiếu là con bỏ đi” và cái hiếu ở đây không cần quá to tát, chỉ cần “Cứ thương mẹ, là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi "làm thế nào" nữa”… Những câu nói ấy xoáy sâu vào trong tận đáy lòng và mắt nhoè đi, càng lúc càng thấm thía tưởng chừng mình là kẻ vô tâm chẳng bao giờ nghĩ đến cha mẹ. Gọi điện về nhà lúc nào cũng là bố mẹ tắt đi rồi gọi lại cho con, sợ con nó tốn tiền. Mua quà về nhà thì bố mẹ sơ con phải nhịn ăn nhịn mặc ,bảo lần sau đừng mua nữa, ấy thế mà có nhiều lúc mua rồi lại quên không cầm về nhà bỏ trên Hà Nội khiến nó bị uổng phí đi mất. Gửi được về cho bố mẹ một vài trăm thì sau vài ngày lăn lộn thiếu tiền về quê đương nhiên lại phải cầu cứu bố mẹ, chỉ dám xin đủ tiền xe nhưng lúc nào bố mẹ cũng cho thêm 100 để đề phòng xe tàu lên giá, đi đường còn có cái mà ăn. Cái lúc học phí tăng nghĩ đủ cách không còn phương án nào thì cũng chỉ biết gọi điện cho bố mẹ để rồi ở nhà phải chạy vạy lo đủ cho con kịp thời hạn. Tự hỏi những đồng tiền được rút từ máy ATM ra cảm giác nóng trên từng đồng bạc ấy là do nhiệt từ chiếc máy hay từ những buổi phơi nắng hè cháy bỏng của mẹ ? Phải nói rằng nếu một lần nào ấy ngẫm lại thì cái tình thương mà bậc cha mẹ dành cho con cái không giấy mực nào có thể liệt kê hết được.

Bốn năm học đại học, tấm bằng trung bình, bố mẹ cũng buồn nhưng cũng chỉ nói bố nhắc con rồi…Không muốn bố mẹ lo lắng mãi nên quyết ở lại Hà Nội tự nuôi mình nhưng cũng chưa thể khiến mẹ yên tâm được. Mức lương sinh viên mới ra trường 2 triệu rưỡi bèo bọt là điều khiến mẹ lo lắng và muốn con về nhà. Về nhà có lẽ bố mẹ tìm việc cho sẽ không phải lo nghĩ nhiều nhưng điều đó có lẽ mình không muốn. Tự nhủ bố mẹ đã lo cho rất nhiều rồi, có lẽ từ bây giờ nên tự lập thực sự, tự lo cho mình để người thân của mình không phải lo lắng cho nữa.

Con người có những lúc thật yếu đuối, vẫn như mọi năm, lùi lũi ra quán ăn cơm 1 mình, gọi cho mình 1 đĩa cơm thịnh soạn rồi ngồi thưởng thức 1 cách ngon lành nhất, tưởng chừng đã xong vì 3 năm không ăn rằm tháng 7 ở nhà rồi vậy mà tới năm thứ 4 thì không chịu được. Đến bây giờ mới nhận ra chỉ có mẹ mới nhớ gọi điện hỏi thăm “hôm nay trên ấy có làm gì” trước những ngày 3/3, 5/5, 15/7, trung thu còn những ngày 8/3, 20/10 nhiều lúc 10h rồi mới về tới phòng trọ, sợ mẹ thức giấc nên không gọi điện nữa…Bài phật pháp cứ trôi miết rồi tới đoạn “Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi” mà cắn môi tới mức bật máu.Cổ họng và trong miệng đắng ngắt, xung quanh dần mờ nhạt, tưởng chừng không thở được, chỉ muốn ra bến xe nhảy xe về nhà ngay lập tức… Thế nhưng điều muộn màng tôi có thể làm được chỉ là viết ra những dòng này, với tay lấy chiếc điện thoại, bấm vội chữ “me oi con muon ve nha voi me lam” dò tìm danh bạ vần M gửi cho số dưới dòng chữ “Me Yeu”! Không có bông hoa nào được cài trên áo nhưng tôi nhìn thấy rằng có một bông hoà màu đỏ ở trên trái tim tôi.


Còn bạn, ngày hôm nay đã gọi cho mẹ chưa nếu trên áo bạn có bông hoa màu đỏ?
Written by C’man

Bông hồng cài áo


Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi, héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: tai nạn lớn nhất đã xảy ra cho tôi rồi! Lớn đến cách mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, những bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ hay, cũng hay. Người viết, dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài ấy thì sợ sệt, lo âu... sợ sệt lo âu cho một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến:

Năm xưa tôi còn nhỏ
mẹ tôi đã qua đời!
lần đầu tiên tôi hiểu
thân phận trẻ mồ côi.
quanh tôi ai cũng khóc
im lặng tôi sầu thôi
để dòng nước mắt chảy
là bớt khổ đi rồi...
hoàng hôn phủ trên mộ
chuông chùa nhẹ rơi rơi
tôi thấy tôi mất mẹ
mất cả một bầu trời.

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi. Người nhà quê Việt Nam không ưa nói cách cao kỳ. Nói bà mẹ già là một kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa giản dị vừa đúng mức:

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau.


Ngon biết bao nhiêu! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món gì có thể gợi được khẩu vị của ta. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lại ngực cho ta, đặt bàn tay ( bàn tay? Hay là tơ trời đâu la miên? ) trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một và đậm đà lịm cả cổ họng như đường mía lau. Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; những chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy không bao giờ cùng tận. Công cha như núi Thái sơn, nghĩa mẹ "như nước trong nguồn chảy ra". Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm thương yêu. Mẹ là giáo sư dạy về thương yêu, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi có được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý niệm mẹ lấn trùm ý niệm thương yêu của tôn giáo, vốn cũng dạy về tình thương. Đạo Phật có đức Quan Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu. Đạo Chúa có đức Mẹ, thánh nữ đồng trinh Maria. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mẫu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ. Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương đi tới tín ngưỡng và hành động thì không xa chi mấy bước.

Tây Phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's Day) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy trong xắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây Phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng.Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương, không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan.

Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ. Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống vào ra lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con. Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ. Để khi mẹ mất, mình có cảm nghĩ: thật như là mình chưa bao giờ thật có ý thức rằng mình có mẹ.

Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không?". Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười: "Biết gì?". Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không?". Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù ngươi lớn ba bốn mươi tuổi ngươi cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì ngươi là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong ý thức tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt, và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.

Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương, hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ hết rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ phải đây không phải là luân lý, bổn phận. Phải đây là lý đương nhiên. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương nhiên tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. Con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không cần mẹ, thì đó không phải là mẹ là con. Đó chỉ là lạm dụng danh từ mẹ con. Ngày xưa thầy giáo hỏi rằng: "Con mà thương mẹ thì làm thế nào?". Tôi trả lời: "Vâng lời, cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi." Bây giờ thì tôi biết rằng: con thương mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ, là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi "làm thế nào" nữa!

Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một. Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Để mai này anh chị đừng có than thở rằng: đời ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc Hoàng Thượng Đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc Hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc Hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ.

Tôi kể chuyện này, anh đừng nói tôi khờ dại. Đáng lẽ chị tôi không nên đi lấy chồng và tôi, tôi không nên đi tu mới phải. Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi. Nhưng đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào. Mẹ nói: mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi thì nó sẽ đi ăn ở một nhà khác. Chị tôi gục đầu xuống mâm, khóc. Chị nói: thôi con không lấy chồng nữa. Nhưng rốt cuộc chị cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tu. "Cát ái từ sở thân" là lời khen ngợi người có chí xuất gia. Tôi không tự hào chi về lời khen đó cả. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi. Ở trên đời có nhiều khi ta phải chọn lựa. Mà không có sự lựa chọn nào là không khổ đau. Anh không thể bắt cá hai tay. Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau. Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng quí báu đó. Mỗi buổi chiều lạy Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ. Nhưng tôi không được ăn chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau.

Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh: không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ. Tôi đã nói là tôi không khuyên răn ai hết - tôi không giảng luân lý đạo đức - rồi mà. Tôi chỉ nhắc anh: mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương. Để anh đừng quên. Để em đừng quên. Quên là một lỗi lớn: cũng không phải lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng: để anh sung sướng, thế thôi.

Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh như thế này. Chiều nay, khi đi học về, hoặc khi đi làm việc về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không?". Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vừa cười vừa hỏi: "Biết gì?". Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: "Mẹ có biết là con thương mẹ không?". Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh chị cũng hỏi câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em đều là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ được sống trong ý thức tình thương bất diệt. Và ngày mai mẹ mất, anh sẽ không hối hận, đau lòng, tiếc rằng anh không có mẹ. Đó là điệp khúc tôi muốn ca cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca, em hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Đóa hoa màu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi.

Thích Nhất Hạnh  (1962)


GÓP Ý

BLOGGER

1. Tìm mối hàng Trung Quốc
2. Phiên dịch
3. Tài chính
4. Quảng cáo tại website
call: 01299635777
Đặt quảng cáo tại đây call 01299635777
quảng cáo tại đây 01299635777
Tên

2 cây lúa,1,24 tháng,1,88 triệu đồng,1,ảnh móng cái,73,ảnh quỳnh nga,1,âm nhạc,9,ẩm thực,11,Ba vì,1,Bác hồ,2,bản đồ thành phố móng cái,4,bão,6,báo chí,5,bạo động,1,bão thần sấm,1,báo tiên yên,1,bảo vệ tổ quốc,1,Bắc Luân,1,bắc sơn,3,bắc sơn Móng Cái,3,Bắt cóc,1,bất động sản,1,bầu cử,2,biển Đông,3,biểu tình,1,bình liêu,1,Bình Ngọc,1,bom mìn,1,bùi hữu thiềm,1,buôn bán,17,buôn lậu,48,buôn người,13,Cà Mau,1,cảm nhận,6,Cao su,1,Cao tốc,1,cấm biên,1,Cha tôi,1,chạy bộ,2,cháy cây xăng,1,cháy nhà,3,chân dung người tốt,5,chất độc da cam,1,chè huế,1,Chó,1,chó ngao,1,chống tội phạm,51,chợ 3,1,chợ Móng Cái,6,chợ trung tâm,2,Chơi họ,1,chuyện lạ,2,chữ thập đỏ,1,clip hài,26,cmc 2011,1,con người,16,công trình,1,cột mốc 1378,1,Cơ khí,1,cơm gà nướng BBQ,1,Cửa khẩu,2,cửa khẩu móng cái,2,Cửa khẩu Quốc Tế Móng Cái,3,cướp của,3,cựu học sinh Móng Cái,7,danh lam thắng cảnh,8,Di tích lịch sử,14,dịch bệnh,1,dịch cúm gia cầm,2,dich vu noel,1,Dịch vụ ông già noel Hà Nội,1,Doanh Nhân,1,du lịch,37,du lịch đông hưng,2,du lịch móng cái,10,du lịch quảng ninh,1,duong tuan khanh mc,1,dư chấn,1,Dương Phượng Toại,4,Dương Tuấn Khanh,4,dương tuấn khanh là ai,1,đánh bạc,2,đảo cái chiên,2,Đào Phúc Lộc,1,đảo vĩnh trung,1,đầu tư,1,đền xã tắc,2,điểm thi móng cái,2,điểm thi thpt 2011 móng cái,1,điểm thi tốt nghiệp móng cái,1,điện tử,1,Điều khiển,1,Đối nội - Đối ngoại,2,động đất,1,Đồng Quang,1,động vật,2,đời sống,8,fuck you,1,gà nhập lậu,3,gái đẹp,2,giá cao su,2,giải trí,57,giáng sinh,1,giao,1,giáo dục,2,giao thông,7,giết người,6,giới thiệu,35,girls xinh,2,google,1,Góp tiền,1,gốm sứ,1,H5N1,1,H7N9,1,hạ long,3,Hà Nội,1,Hải Đông,1,hải hà,3,hải hòa,3,Hải Ninh,1,Hải Phòng,1,hải quan móng cái,2,Hải Sơn,1,Hải Tiến,1,hải yên,1,hiếp dâm,12,hình ảnh móng cái,1,hình sự,3,hoa phượng móng cái,1,Hoàng Thị Hồng Chiêm,1,hoang tu banh trung,1,hoàng tử bánh trứng,1,hoạt động,7,học đường,3,hot girls,1,Hỗ trợ kê khai thuế,1,hợp tác,2,hướng dẫn vào facebook,1,Ka Long,1,Karaoke,2,khiếu nại,1,khoa học,1,khuyến mại,1,khuyến nông,1,ki su bien phong tap 7,1,kí sự biên phòng,1,kí sự biên phòng tập 8,1,kinh nghiệm,2,kinh tế,51,kỹ thuật,1,lái xe,1,lịch sử,23,lời khuyên - tư vấn,1,luật sư giá rẻ,1,luật sư giỏi,1,luật sư hà nội,1,luật sư lê văn kiên,1,luật sư móng cái,1,luật sư quảng ninh,1,luật sư việt nam,1,lụt,1,lừa đảo,1,ma túy,15,mại dâm,8,majestic mong cai,2,Máy bay,1,mẹ,1,mèo trung quốc,1,miến dong bình liêu,1,Minh Hợp,1,móng cái,1,móng cái địa đầu,2,mong cai trong dem,1,Mô hình Sáng tạo,1,môi trường,2,music,1,Natalia Nguyễn,1,nâng cấp,1,ngà voi,1,Ngày 8-3 phụ nữ Việt Nam,1,Ngân Hàng,3,nghe lén,1,nghỉ lễ,1,Nguyễn Duy Hưng,1,Nguyễn Duy Tứ,1,Nguyễn Hồng Quân,2,Nguyễn Hương Thảo,1,Nguyễn Mạnh Cường,1,nguyễn thị quỳnh nga,1,người móng cái,2,Người nổi tiếng,1,nhà thờ,1,nhạc móng cái,2,nhân đạo,1,nhật bản,1,NHH,2,noel,1,noel 2012,1,nông nghiệp,2,nuôi lợn,7,nuôi tôm,2,oan tình,1,ô tô đẹp,2,Ốc,1,Pat Farmer,4,Phạm Hồng Long,3,Phạm Xuân Nam,1,pháp luật,3,Phần mềm kế toán,1,phim ảnh,3,photo,2,Phố đi bộ,1,phụ nữ,20,Phú Yên,1,phùn thị vân,1,Pò Hèn,2,quảng cáo,1,Quảng Đông,1,Quảng Minh,1,Quảng Ninh,5,quê hương,4,quy hoạch,1,quyên góp móng cái,1,Rammasun,1,sa vĩ,1,sách,2,sách - tài liệu nuôi lợn,2,Sắc màu cuộc sống,54,sân golf,1,siêu xe,3,Sinh viên,3,sống đẹp,3,suy nghĩ,4,Sức Khỏe,4,tai nạn,7,tải xuống,2,tạm nhập tái xuất,2,tản mạn,1,Tấm Cám thời... iPad,1,Tầm Nguyễn,1,tâm sự,2,Tây Ninh,1,tết ấm cho em,1,thái lan,1,Thái Nguyên,1,tham nhũng,1,thám tử,1,thanh niên,1,thành phố Đông Hưng,3,Thành phố Uông Bí,1,Thế Giới,5,thể thao,2,Thiên tai,1,Thiệt hại,1,thịt nướng,1,Thông quan,1,thơ,20,thời sự móng cái,1,thời tiết,1,thời tiết Móng Cái,2,thpt móng cái,2,THPT Trần Phú,4,thuoc la lau,1,thư giãn,5,thương mại,6,Tiên Yên,4,tiên yên 2012,1,tiểu sử,1,Tìm đối tác,1,tin cao su,2,tin du lịch,12,tin học,1,tin khoa học,1,tin ma túy,1,tin móng,1,tin móng cai,4,tin móng cái,744,tin nhập ngũ 2013,1,tin nổi bật,280,tin quảng,1,tin quảng ninh,150,tin quốc tế,4,tin sốc - vụ án,57,tin tội phạm,7,tin trong nước,37,tin trung quốc,6,tin tu,1,tin tức,891,tin tức quảng ninh,5,tình bạn,2,tình nguyện,6,tình yêu,7,Toán Học,1,Tổ quốc tôi chưa đẹp thế bao giờ,1,tội phạm lừa đảo,4,trà cổ,7,trái phép,1,Trảng Bàng,1,trao qua cho be noel,1,Trần Thị Thanh Hương,1,trẻ em,11,Trung Quốc,7,Trứng,1,Trường THCS Ninh Dương,2,tù treo,1,tuyển cộng tác viên,1,Tuyển dụng,5,Tuyệt chiêu nhắc bài,1,từ thiện,2,Tư vấn,1,tư vấn tuyển sinh đại học cao đẳng,2,ủng hộ Móng Cái,3,Vạn Ninh,2,văn hóa,5,văn nghệ,4,văn phòng luật sư,1,Vân Đồn,1,Vẽ tranh,1,Version 2,2,vi tính,2,Video,2,Video Móng Cái,22,việc làm,1,Việt-Trung,11,Vĩnh An,1,vĩnh thực,4,Vịnh Xuân Quyền,1,Vỡ hụi,1,Vụ việc,1,vui ngày mới,8,vượt biên,2,xã hội,2,Xa Vĩ,2,xây dựng,2,xe đẹp móng cái,2,xuất nhập khẩu,8,xương thủy tinh,1,y tế,5,Yên Hưng,1,yêu thương quay về,1,
ltr
item
Người Móng Cái: Viết cho ngày lễ Vu Lan – Bông hồng cài áo !
Viết cho ngày lễ Vu Lan – Bông hồng cài áo !
http://3.bp.blogspot.com/-x5Ozg4brM40/Tke-sYPEuJI/AAAAAAAAAcA/PdoNHinlkbo/s320/1269746598_TINH+ME+CHA.jpg
http://3.bp.blogspot.com/-x5Ozg4brM40/Tke-sYPEuJI/AAAAAAAAAcA/PdoNHinlkbo/s72-c/1269746598_TINH+ME+CHA.jpg
Người Móng Cái
http://www.nguoimongcai.com/2011/08/viet-cho-ngay-le-vu-lan-bong-hong-cai.html
http://www.nguoimongcai.com/
http://www.nguoimongcai.com/
http://www.nguoimongcai.com/2011/08/viet-cho-ngay-le-vu-lan-bong-hong-cai.html
true
4957741780962675363
UTF-8
Đã tải tất cả bài Not found any posts XEM TẤT CẢ ĐỌC TIẾP Bình Luận Hủy bình luận Xóa Bởi Trang chủ Các trang Các bài Xem hết Có thể bạn thích Thẻ Lưu trữ TÌM KIẾM Tất cả Không tìm thấy bài phù hợp yêu cầu Quay về trang chủ Chủ nhật Thứ Hai Thứ Ba Thứ Tư Thứ Năm Thứ Sáu Thứ Bảy CN T2 T3 T4 T5 T6 T7 Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 Ngay giờ 1 phút trước $$1$$ minutes ago 1 giờ trước $$1$$ hours ago Hôm qua $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago hơn 5 tuần trước Đọc giả theo dõi NỘI DUNG CÓ PHÍ Hãy chia sẻ để được coi miễn phí Cóp mã Chọn tất cả mã Đã lưu vô bộ nhớ Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy