tesst

Dịch vụ

Du Lịch Móng Cái - Đông Hưng Trung Quốc

Chúng tôi chuyên phục vụ các tour du lịch Móng Cái - Đưa khách Việt Nam sang thăm quan du lịch : Đông Hưng, Vạn Vỹ, Thâm Quyến, Quế Lâm, N...

Sức mạnh của những ước mơ.

Sức mạnh của những ước mơ. Ước mơ là gì, khi nào thì con người ta có mơ ước ? Ai có quyền mơ ước và bao nhiêu tuổi mới  đủ để mơ ước ? Có rấ...

Sức mạnh của những ước mơ.
Ước mơ là gì, khi nào thì con người ta có mơ ước ? Ai có quyền mơ ước và bao nhiêu tuổi mới đủ để mơ ước ? Có rất nhiều câu hỏi và điều kỳ diệu xảy ra quanh 2 chữ “ước mơ”…Mời các bạn cùng đọc truyện ngắn này để trả lời những câu hỏi đó. Có thể truyện hơi dài nhưng mình rất mong các bạn đọc hết nó, mình đã viết bằng tất cả trái tim mình.

-          Ê lão già, ông lại bị người ta đánh đó hả ? Lần này thì không ai thương ông đâu, tôi đã nói quá nhiều lần rồi…làm gì có rừng cây ở dưới biển kia chứ…nếu ông ko muốn đến cả tôi cũng dùng chân tay để nói chuyện thì bỏ cái ước mơ viển vông đó đi. Người hàng xóm cạnh nhà nói gắt lên với lão.
Không biết đây là lần thứ bao nhiêu rồi, lão trở về căn lều của mình với tấm thân tàn tạ đầy thương tích. Lão năm nay mới có 50, nhưng những trận đòn nhừ tử, những lời miệt thị, khinh thường khiến cho ai cũng tưởng rằng lão già lắm, phải đến trăm tuổi chứ không ít. Dáng người khom khom, đỉnh đầu lơ thơ vài cộng tóc, trên khuôn mặt hằn rõ những nếp nhăn, chòm râu bạc dính đầy đất cát, người lão chỉ còn tấm da đỏ au vì nắng nổi rõ lên từng chiếc xương và cái lưng gập xuống làm cho lão cao chỉ bằng một đứa trẻ 10 tuổi…Không biết trong cái huyện này còn ai trông khổ sở hơn lão được nữa không ? Không ai biết lão từ đâu đến, chỉ biết rằng một ngày nọ lão đột nhiên xuất hiện trong thị trấn. Mọi người chỉ biết rằng lão trông quái đản, đi đâu cũng lảm nhảm khoe 1 về một miền đất hứa, ai cũng tránh xa và trong thị trấn này ngoài hàng xóm của lão, một kẻ tha phương tới thị trấn, người đã chia đôi tấm bạt chăng cho lão 1 cái lều bên cạnh ngày lão tới – không ai thích tiếp xúc với lão. Chỉ có lão, lão là người biết rõ nhưng lão không nói, bởi đơn giản chưa từng ai nghe lão nói.
 
Trong ký ức lão vẫn còn in hằn kỷ niệm của ngày đó, ngày lão cùng cả gia đình của mình đi du ngoạn bốn phương, khi đó lão vẫn còn là một cậu nhóc – một cậu nhóc tò mò như bao cậu nhóc khác …
-          tại sao nhà mình phải đi nhiều thế này hả mẹ ?
-          Vì bố con trai ạ! Người mẹ cười và nói.
-          Thế sao cả nhà mình phải vì bố hả mẹ ?
-          Vì con, con trai ạ, bố mẹ muốn tặng con một món quà đặc biệt, một vùng đất của điều kỳ diệu… Người bố xoa đầu cậu con trai mình.
-          Chỗ ấy chắc có nhiều kẹo không bố, điều kỳ diệu nhất với con bây giờ là nằm trên 1 đống kẹo to, khi đó con sẽ phần cho ba mẹ 2 cái to nhất…
Họ mỉm cười vì sự ngây thơ của đứa trẻ…
Ngày hôm sau con thuyền của họ gặp bão…Tất cả chìm trong tiếng gió thét gào, từng cơn sóng lớn chồm lên đong đưa chiếc thuyền chao đảo, dưới đáy thuyền bị thủng 1 lỗ lớn và nước đã ngập 2/3 con thuyền. Thuyền cứu hộ đã bị cuốn trôi đi và chỉ còn một chiếc áo phao duy nhất trên thuyền. Mặc nó vào cho cậu con trai yêu quý, vợ chồng họ dặn dò : “ Con trai, con nhớ này, đây là tâm nguyện của cả đời bố và mẹ, con phải tìm được vùng đất đó bởi nó là điều kỳ diệu mà bố mẹ muốn dành cho con, con có thể ko tìm nó nhưng bố mẹ hoàn toàn tin ở con, con là con của chúng ta, con có thể làm nên được điều kỳ diệu. Vĩnh biệt, cầu chúa phù hộ cho con..”
 
-          Khôngggggggggggg…….
Lão choàng tỉnh dậy, khắp người lão mồ hôi thi nhau túa ra khiến lão ướt sũng y hệt khoảng thời gian mấy chục năm về trước lão phải ngâm mình mấy tháng trời trên biển. Lần thứ 5 trong tuần, lão lại gặp giấc mơ này, nó đeo đuổi lão mấy chục năm ròng khiến lão không bao giờ được yên giấc ngủ. Hình ảnh người cha to lớn đứng trước mũi tàu và người mẹ cười hiền từ theo sau khắc sâu trong tâm trí lão. Rất nhiều, rất nhiều lần bị người ta đánh đập vì lão kiên quyết sống chết bảo vệ quan điểm của mình, vì người ta cho rằng lão bị điên, lão đã định bỏ cuộc nhưng ban ngày thì người ta chỉ trỏ, đêm về chìm đắm trong cơn mê…Lão tự nguyền rủa mình, tự trách bản thân mình tại sao, tại sao phải sống 1 cuộc sống khổ sở như thế, lão biết nếu lão không làm thì sẽ chẳng có ai trách lão được cả chỉ có điều, dáng đứng của 1 người đàn ông và nụ cười đó, xoáy sâu vào tận xương tuỷ của lão…nó như 1 chiếc động cơ vĩnh cửu vừa thúc giục lão phải làm gì đó, vừa không cho phép lão được nghỉ ngơi…Một nửa đời lão đã dành cho việc lênh đênh ngoài biển nhưng lần nào kết cục những chuyến đi đó cũng là những mảnh vỡ trôi dạt vào vùng đất mới…Mỗi một lần như vậy trên người lão lại mang thêm vài vết sẹo và lần gần nhất, 3 đốt cột sống bị rạn nứt khiến lưng của lão còng xuống. Lão không thể vượt qua được WalStorm: một xoáy nước khổng lồ với những con sóng hàng trăm mét, những hút nước sâu và bức tường nước dựng đứng.
 
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaa”. Lão dồn toàn bộ hơi thở của mình để hét lên và lao như điên ra giữa trời đêm, tiếng thét chất đầy sự căm phẫn, căm ghét chính bản thân mình và phẫn nộ vì sự khinh bỉ, coi thường của mọi người. Lão chạy một cách khó nhọc ra phía biển, đứng ở đó hàng giờ rồi quỳ xuống và đấm thùm thụp xuống cát. Nước mắt lão từng giọt từng giọt rớt xuống, 1 dòng máu nhỏ chảy theo tay lão hoà quyện với cát…Hơn 1 nửa đời người, không vợ con, không bạn bè thân thích… Và còn tồn tại tới giờ phút này đây chỉ là 1 tấm thân tiều tuỵ xơ xác…
Lão tự nhủ rằng, giá như , giá như mọi người hiểu cho lão, giá như lão không phải làm cái việc chết tiệt này, giá như lão có một cuộc sống bình thường, giá như gia đình lão còn đầy đủ, giá như những lần trước lão đã thành công, giá như , giá như có một ai đó…Một tia sáng vụt loé lên trong đầu lão : “phải rồi, tất cả mọi lần, ta đều chỉ đi một mình, chắc chắn trên thế gian này phải có ai đó, phải có người cũng đi tìm nó, có thể họ cũng đang phải chịu hoàn cảnh giống ta…ta sẽ tìm ra người đó, nhất định phải tìm ra được…ta sẽ làm lại…chắc chắn lần này ta sẽ làm được”. Lão đứng dậy, cười vang, đôi mắt bùng lên ngọn lửa nghị lực và sải bước đều về phía căn lều của mình.
Thu xếp tất cả hành lý và bán đi những thứ lão tích cóp được trong một thời gian dài. Lão chào tạm biệt người hàng xóm tốt bụng. Đáp lại câu trả lời : “Ông định đi đâu?” là câu bông đùa ngắn gọn : “ Tìm một người điên và vùng đất của giấc mơ”. Không để cho gã hàng xóm hỏi thêm, lão quay mặt bước đi để lại sau lưng cái lắc đầu ngao ngán. Từng bước, từng bước đi chậm rãi như một vị thiên sứ nhận đặc nhiệm không rõ ngày trở về.
Rút kinh nghiệm những lần trước lần này lão chọn cho mình chiếc thuyền nhỏ, có 2 khoang đủ để sinh hoạt và quan trọng hơn là được bọc thép xung quanh mạn thuyền, mũi thuyền để có thể chịu được cơn bão. Tiếp sau đó lão lên bờ mua những vật dụng cần thiết cho sinh hoạt, lão không quên mua 3 chiếc áo phao 1 cho lão, 2 cái dự phòng, một bình lớn đựng toàn đậu tương, lạc được rang khô, một động cơ nhỏ, những thứ giúp lão sống sót sau nhiều lần thuyền chính bị đánh vỡ. Quay về thuyền của mình, lão thấy một đám đông hỗn loạn, trong đó có 1 cậu bé tầm 13,14 tuổi đang khư khư ôm lấy đầu bằng hai tay và cuộn tròn lại chịu những trận đòn liên hồi từ những người dân xóm cảng.
-          Chết đi, thằng mất dạy.
-          Đồ con hoang, đánh chết nó đi cho chừa cái thói ăn cắp.
-          Đi đến vùng đất chết tiệt của mày mà sống, đừng có giở thói côn đồ ở đây.
Như nhìn thấy chính mình hồi còn trẻ, lão quăng xuống đất tất cả những gì quan trọng vừa mới sắm sửa xong lao ra cản đám đông. Nhưng với sức lực hình dáng của lão bây giờ thì đâu thể cản được ai. Dường như những cố gắng của lão là vô ích, không còn cách nào khác, lão ôm lấy thằng bé và chịu đòn thay cho nó. Thấy thằng bé có thêm đồng minh, đám đông dồn sức ra thêm những đòn chí mạng nhưng dường như trước tấm thân chai lỳ đã quen với những trận đòn thì những cú đánh đó không khác nào đánh vào một cục đá vô tri giác. Họ bỏ đi vì chán nản trước 2 con người gan lỳ, chai sạn cảm giác đau đớn.
Ngước mắt nhìn ông lão 1 hồi thằng bé cảm ơn ông lão rồi nó lủi thủi bỏ đi mặc kệ ông lão nói vọng đằng sau nó:
-          Ê, còn nhỏ thì đừng học ăn cắp!
Lão cúi xuống, mà thực chất chẳng phải cúi xuống vì lưng lão đâu còn có thể khom hơn được nữa? Đúng hơn đó chỉ là đưa tay ra nhặt lấy, một mặt dây. Cẩn thận dùng tay còn lại lau sạch đất cát bám trên mặt dây, mở nắp của nó ra, lão mỉm cười, chắc chắn thằng bé sẽ quay lại.
Sau bữa ăn trưa lót dạ bằng chỗ bánh mỳ nó giấu được đi hồi sáng, nó ngồi dựa lưng vào gốc cây nghĩ lại hành động cứu nó của ông lão.Bất giác nó nhếch mép cười, nó tự nói với mình rằng ông lão thì biết cái quái gì chứ. Sẽ chẳng có ai hiểu cho nó về cái ước muốn điên rồ của nó đâu. Làm sao ông lão có thể hiểu được nếu không từng trải nghiệm cái việc đã xảy ra với gia đình nó, với nó. Mới chỉ ba năm về trước thôi, cũng mẩu bánh mỳ như mẩu bánh mỳ nó cầm trên tay, cũng chỗ nước mà nó vừa uống xong, nếu vào ba năm về trước, chỉ cần có được thêm một chỗ thức ăn như vậy, có lẽ bây giờ nó sẽ không phải sống thế này…
Ba năm trước, chiếc thuyền của gia đình nó gặp nạn trong quá trình đi tìm “vùng đất kỳ diệu kia” , tất cả mọi người đều chết: thuyền trưởng, thuỷ thủ đoàn, bố nó, anh nó…chỉ có nó và mẹ nó dạt vào một hoang đảo nhỏ trơ trọi ko có lấy 1 ngọn cỏ hay cái cây, nói chính xác đó chỉ là một hòn đá nhô lên giữa biển khơi…
 
“Con này, số thức ăn cộng nước uống kia phải dùng dè dặt nhé, chắc mẹ không qua khỏi đợt này”. Nói xong bà nhắm mắt lại và ngủ. Kể từ ngày bị dạt lên đảo này, nó nhớ như in đến hôm nay là 1 tuần, mẹ của nó ngủ suốt. Có lẽ vì vết thương do cú va đập vào phía đầu hôm con tàu gặp nạn khiến bà không còn đủ tỉnh táo để thức. Mấy lần đầu, nó hoảng sợ, ra sức gọi, lay tỉnh nhưng rồi dần dần nó biết đó không phải là chết mà chỉ là ngất đi, nó yên tâm hơn chăm sóc bà, bón thức ăn và tiếp nước cho bà đầy đủ hàng ngày.Đều đặn một ngày một lần cuối chiều nó lau chùi vết thương cho bà bằng nước muối để tránh nhiễm trùng và xoa dịu phần nào cơn đau của bà. Với tầm tuổi của nó, sự việc lần này là một cú sốc lớn về tinh thần, bản thân nó không biết nó có trụ được không nhưng nó buộc phải cố gắng hết sức không chỉ cho bản thân nó mà còn cho mẹ của nó.Cả gia đình bây giờ chỉ còn có 2 người, nó không muốn mất đi cả người mẹ thân yêu của mình. Nó cố gắng để đống mảnh vỡ thuyền xếp ngay ngắn và che dưới các tảng đá để đảm bảo rằng chúng luôn khô nhằm khi có thuyền đi qua có thể đốt làm tín hiệu cầu cứu. Nó đào hố nhỏ trên tảng đá cứng bằng cái thìa nhỏ dạt theo nó vào đảo để lấy hứng nước mưa uống theo như mẹ nó bảo.
Đến ngày thứ mười mẹ của nó tỉnh lại. Rất tỉnh tảo bà bước lại gần nó, ngồi xuống ôm chặt nó. Bà đưa cho nó một mặt dây chuyền trong đó có một viên đá kỳ lạ, nhỏ, có những lỗ li ty, rất cứng, màu trắng đục, nó có hình chữ V và trên đỉnh chữ V đó là những chữ V nhỏ hơn nữa. Nó chăm chú nhìn viên đá nhỏ đó và lắng nghe rõ từng từ bà nói “ Đó là san hô chết, nếu còn sống nó sẽ còn đẹp hơn nữa. Con trai, con phải sống, sống thay phần của bố, mẹ, anh con nữa...lần này không biết mẹ có còn tỉnh lại được nữa không nên mẹ muốn nói rõ cho con, hi vọng rằng con sẽ thay cha mẹ làm điều đó. Ở đâu đó trên đại dương, sẽ có một vùng đất lớn, chứa rất nhiều thứ mà con đang cầm, hi vọng rằng con sẽ tìm thấy nó…” Vừa dứt lời bà nhanh chóng trở lại trạng thái bất tỉnh để lại nó ngơ ngác chưa hiểu rõ sự tình, nó áp tai vào ngực vẫn nghe thấy tiếng tim đập, đặt nhẹ ngón tay trước dọc mũi cuả bà, nó vẫn thấy có hơi thở nhè nhẹ. Nhẹ nhàng kéo mẹ của mình về phía bóng râm của hòn đá tảng giữa đảo. Có một hàng chữ viết bằng máu trên đó : “ Con trai của mẹ, còn một ít thức ăn nữa, mẹ để dành cho con, hãy lật những hòn đá nhỏ dưới chân con lên nhé, mẹ xin lỗi không thể chăm sóc con được nữa…con phải cố gắng, cố gắng vượt qua khó khăn này và mẹ hi vọng con sẽ tìm cho ba mẹ vùng đất kia con nhé…” Nó bàng hoàng nhận ra rằng nhiều lần bà chỉ già vở ngất để có thể nhường thức ăn cho nó. Nó cầm tay bà và gọi, nhưng hơi thở yếu dần, yếu dần, bàn tay từ từ thả lỏng và buông khỏi tay nó. Áp tai vào ngực nhưng nó không còn nghe thấy nhịp tim đập nữa. Nó quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu của mẹ, nó khóc nhưng lại cắn chặt môi đến mức máu túa ra. Nước mắt chảy ròng ròng trong tiếng nấc nghẹn ngào. Từ giờ phút này nó sẽ không còn một ai thân thích…
Ngày thứ 11, nó xếp xong mộ cho mẹ bằng những tảng đá, nơi không thể đào bới gì được nó chỉ còn cách đó.
Ngày thứ 14, trời đầy sương mù, một con tàu đi qua đó nhưng không thể nào nhìn thấy khói bốc lên từ đảo.
Ngày thứ 17, Chiếc bánh mỳ mẹ nó để dành chỉ còn một nửa. Nó muốn xuống dưới bắt cá nhưng không thể được vì thuỷ triều xuống là vách đá dựng đứng.
Ngày thứ 21, nó chỉ còn một mẩu bánh mỳ nhỏ xíu, nó lấy sức đào thêm một cái vũng hứng nước mưa.
Ngày thứ 25, trời mưa tầm tã, lại một con tàu đi qua mà không hề biết sự tồn tại của nó.
Ngày thứ 30, 5 ngày liền nắng chói chang, những vũng nước của nó gần cạn, chỉ còn duy nhất một một hốc nơi dưới tảng đá chỗ mẹ nó giấu chiếc bánh.
Ngày thứ 33, nước hết, trời xanh trong vắt, một con tàu đi ngang, dùng chút sức tàn còn lại nó đốt lửa báo hiệu. Con tàu vẫn từ từ đi ngang qua nó. Chản nản tuyệt vọng, nó cúi xuống. Chiếc tàu bỗng khựng lại, một chiếc thuyền nhỏ thả xuống. Có người bế nó lên thuyền nhưng nó không biết vì nó đã ngất, người nó khô quắt lại, gầy chỉ còn da bọc xương,bàn tay xương xẩu đó nắm chặt lấy mặt dây chuyền đến mức người ta muốn gỡ ra nhưng ko được…
Rồi sau đó nó phiêu bạt tới nhiều nơi khác, sống bằng thức ăn thừa người khác cho và đôi khi là những lần ăn cắp như hôm nay. Chỉ những lúc không thể làm gì khác, nó mới cắt bớt dây chuyền ra bán khiến cho cả sợi dây ngày nào mẹ trao cho nó giờ chỉ còn mỗi mặt. Theo thói quen nó sờ xuống túi quần, lấy mặt dây chuyền ra để ngắm. Hoảng hốt vì túi quần rỗng, nó chắc chắn rằng vụ ẩu đả khi nãy đã làm rớt của nó. Nó phi như bay về bến cảng để mong tìm lại được. Với nó, mặt dây chuyền này là cả mạng sống của gia đình nó, nó không thể để mất dễ dàng vậy được.
Trời đã về chiều, nơi sân bãi cảng có một thằng bé bò lê la. Một lão già lọm khọm chậm rãi đứng từ xa nom thằng bé. Rất nhiều người nhìn thấy nhưng họ mặc kệ, đã từ rất lâu họ coi thằng bé là người điên thực sự. Lật từng viên đá một, mò mẫm xung quanh khu vực ẩu đả sáng nay nhưng thằng bé không hề tìm thấy tung tích của mặt dây chuyền nó. Nó đứng dậy, người buông thõng thể hiện sự thất vọng, cúi đầu xuống nó rảo bước khỏi khu bãi. Bước mỗi lúc một nhanh hơn, nó bắt đầu chạy,nó muốn chạy khỏi cái thế giới đầy căm tức và oán ghét này. Trong đầu nó xuất hiện ý muốn biến mất, không tồn tại trên thế gian này nữa, muốn gặp lại bố mẹ, người thân…Nó chạy nhanh đến lúc va phải ông lão thì cả 2 người đều ngã ngửa ra đất.
 
-          Cháu xin lỗi.
Nhìn thằng bé lếch thếch luộm thuộm, đôi mắt mở to tròn trong đó ánh lên tia sáng của nghị lực, ông lão cười mà nói:
-          Thực ra san hô là một loài sinh vật.
Câu nói của ông lão làm thằng bé choàng tỉnh, như cơn mưa rào mùa hạ tưới mát mặt đất sau những ngày hè chói chang, như mặt trời mùa xuân xoá tan đi hơi lạnh giá mùa đông rét mướt, như tia nắng bình minh xoá tan màn đêm u tối, như chính con tàu cứu nó sau 1 tháng trời ròng rã đói khát 3 năm về trước…
-          Có phải ông cũng là người đi tìm vùng đất đó?
Trả lại mặt dây chuyền cho thằng bé, ông lão gật đầu. Như những người bạn tâm giao lâu ngày hiểu nhau không cần dùng một từ ngữ nào, ông lão bế ôm trọn thằng bé vào lòng. Cả hai chỉ nhìn nhau rồi khóc,giọt nước mắt của sự đồng cảm mà ông lão chờ đợi mấy chục năm ròng.
Họ, một già, một trẻ lặng lẽ bước lên chiếc thuyền nhỏ. Không hề có một ai đưa tiễn. Hoàng hôn chiều hôm nay đẹp lạ thường. Trải dài khắp biển ánh hồng hạnh phúc.Ngoài khơi trên 1 chiếc thuyền, 2 bóng đen 1 cao 1 thấp hắt về đất liền theo lớp lớp những con sóng xoá dần những nếp lằn cát cũ và hình thành lớp bồi mới.
 
P/s: Câu chuyện tôi để kết ở đây bởi thực sự thật hạnh phúc khi được sống chiến đấu cùng một người có cùng lý tưởng. Không có gì đảm bảo chắc chắn nhân vật chính sẽ tìm ra được vùng đất đó, nhưng họ sẽ mãi là những người tiên phong cổ vũ tinh thần cho thế hệ sau như hình ảnh đất bồi một dày thêm kết truyện. Và ước mơ của họ không phải quá khó để thực hiện. Một loạt các rạn san hô rải rác trên thế giới được tìm ra vào những thời điểm khác nhau : Đảo Palmyra năm 1798, đảo Midway năm 1859…quần đảo Trường Sa của Việt Nam…có những rạn còn lưu tên người tìm ra nó nhưng có những rặng người tìm ra nó hiện vẫn còn là ẩn số như rạn san hô lớn nhất thế giới : Great Barrier Reef nằm phía đông bắc Australia, bởi có thể họ chỉ là những người bình thường, hết sức bình thường như ông lão và cậu bé. Điều khác biệt là họ có một ước mơ và dám sống hết mình vì nó. Bài viết này hi vọng có thể giúp ích cho những ai đã đang và sẽ theo đuổi tới cùng ước mơ của mình. Sắp tới là kỳ thi đại học đầy cam go và thử thách, sẽ có người đậu, kẻ trượt, nhưng không sao cả, các bạn không hề cô độc không hề lẻ loi, có rất nhiều, rất nhiều người như các bạn. Không đậu nghĩa là bây giờ nó chưa hợp với mình chứ không phải vì mình kém cỏi hay không xứng đáng. Đừng tự sống khép mình chán nản, tuyệt vọng hay làm một điều gì đó dại dột chỉ vì một điều hiện tại nó chưa thích hợp với bạn.Điều quan trọng không phải là bằng mọi giá phải đậu, mà qua quá trình đó các bạn trưởng thành hơn. . Có rất nhiều thứ phù hợp hơn với các bạn và đại học không phải là duy nhất. Hãy cố gắng hết mình để không bao giờ phải hối tiếc và tôi tin các bạn sẽ đạt kết quả như mong ước^^
Mời các bạn thưởng thức bài "I have a dream" do nhóm Westlife trình bày.
Written by C'man
Nguồn ảnh : st từ internet

GÓP Ý

BLOGGER

1. Tìm mối hàng Trung Quốc
2. Phiên dịch
3. Tài chính
4. Quảng cáo tại website
call: 01299635777
Đặt quảng cáo tại đây call 01299635777
quảng cáo tại đây 01299635777
Tên

2 cây lúa,1,24 tháng,1,88 triệu đồng,1,ảnh móng cái,73,ảnh quỳnh nga,1,âm nhạc,9,ẩm thực,11,Ba vì,1,Bác hồ,2,bản đồ thành phố móng cái,4,bão,6,báo chí,5,bạo động,1,bão thần sấm,1,báo tiên yên,1,bảo vệ tổ quốc,1,Bắc Luân,1,bắc sơn,3,bắc sơn Móng Cái,3,Bắt cóc,1,bất động sản,1,bầu cử,2,biển Đông,3,biểu tình,1,bình liêu,1,Bình Ngọc,1,bom mìn,1,bùi hữu thiềm,1,buôn bán,17,buôn lậu,48,buôn người,13,Cà Mau,1,cảm nhận,6,Cao su,1,Cao tốc,1,cấm biên,1,Cha tôi,1,chạy bộ,2,cháy cây xăng,1,cháy nhà,3,chân dung người tốt,5,chất độc da cam,1,chè huế,1,Chó,1,chó ngao,1,chống tội phạm,51,chợ 3,1,chợ Móng Cái,6,chợ trung tâm,2,Chơi họ,1,chuyện lạ,2,chữ thập đỏ,1,clip hài,26,cmc 2011,1,con người,16,công trình,1,cột mốc 1378,1,Cơ khí,1,cơm gà nướng BBQ,1,Cửa khẩu,2,cửa khẩu móng cái,2,Cửa khẩu Quốc Tế Móng Cái,3,cướp của,3,cựu học sinh Móng Cái,7,danh lam thắng cảnh,8,Di tích lịch sử,14,dịch bệnh,1,dịch cúm gia cầm,2,dich vu noel,1,Dịch vụ ông già noel Hà Nội,1,Doanh Nhân,1,du lịch,37,du lịch đông hưng,2,du lịch móng cái,10,du lịch quảng ninh,1,duong tuan khanh mc,1,dư chấn,1,Dương Phượng Toại,4,Dương Tuấn Khanh,4,dương tuấn khanh là ai,1,đánh bạc,2,đảo cái chiên,2,Đào Phúc Lộc,1,đảo vĩnh trung,1,đầu tư,1,đền xã tắc,2,điểm thi móng cái,2,điểm thi thpt 2011 móng cái,1,điểm thi tốt nghiệp móng cái,1,điện tử,1,Điều khiển,1,Đối nội - Đối ngoại,2,động đất,1,Đồng Quang,1,động vật,2,đời sống,8,fuck you,1,gà nhập lậu,3,gái đẹp,2,giá cao su,2,giải trí,57,giáng sinh,1,giao,1,giáo dục,2,giao thông,7,giết người,6,giới thiệu,35,girls xinh,2,google,1,Góp tiền,1,gốm sứ,1,H5N1,1,H7N9,1,hạ long,3,Hà Nội,1,Hải Đông,1,hải hà,3,hải hòa,3,Hải Ninh,1,Hải Phòng,1,hải quan móng cái,2,Hải Sơn,1,Hải Tiến,1,hải yên,1,hiếp dâm,12,hình ảnh móng cái,1,hình sự,3,hoa phượng móng cái,1,Hoàng Thị Hồng Chiêm,1,hoang tu banh trung,1,hoàng tử bánh trứng,1,hoạt động,7,học đường,3,hot girls,1,Hỗ trợ kê khai thuế,1,hợp tác,2,hướng dẫn vào facebook,1,Ka Long,1,Karaoke,2,khiếu nại,1,khoa học,1,khuyến mại,1,khuyến nông,1,ki su bien phong tap 7,1,kí sự biên phòng,1,kí sự biên phòng tập 8,1,kinh nghiệm,2,kinh tế,51,kỹ thuật,1,lái xe,1,lịch sử,23,lời khuyên - tư vấn,1,luật sư giá rẻ,1,luật sư giỏi,1,luật sư hà nội,1,luật sư lê văn kiên,1,luật sư móng cái,1,luật sư quảng ninh,1,luật sư việt nam,1,lụt,1,lừa đảo,1,ma túy,15,mại dâm,8,majestic mong cai,2,Máy bay,1,mẹ,1,mèo trung quốc,1,miến dong bình liêu,1,Minh Hợp,1,móng cái,1,móng cái địa đầu,2,mong cai trong dem,1,Mô hình Sáng tạo,1,môi trường,2,music,1,Natalia Nguyễn,1,nâng cấp,1,ngà voi,1,Ngày 8-3 phụ nữ Việt Nam,1,Ngân Hàng,3,nghe lén,1,nghỉ lễ,1,Nguyễn Duy Hưng,1,Nguyễn Duy Tứ,1,Nguyễn Hồng Quân,2,Nguyễn Hương Thảo,1,Nguyễn Mạnh Cường,1,nguyễn thị quỳnh nga,1,người móng cái,2,Người nổi tiếng,1,nhà thờ,1,nhạc móng cái,2,nhân đạo,1,nhật bản,1,NHH,2,noel,1,noel 2012,1,nông nghiệp,2,nuôi lợn,7,nuôi tôm,2,oan tình,1,ô tô đẹp,2,Ốc,1,Pat Farmer,4,Phạm Hồng Long,3,Phạm Xuân Nam,1,pháp luật,3,Phần mềm kế toán,1,phim ảnh,3,photo,2,Phố đi bộ,1,phụ nữ,20,Phú Yên,1,phùn thị vân,1,Pò Hèn,2,quảng cáo,1,Quảng Đông,1,Quảng Minh,1,Quảng Ninh,5,quê hương,4,quy hoạch,1,quyên góp móng cái,1,Rammasun,1,sa vĩ,1,sách,2,sách - tài liệu nuôi lợn,2,Sắc màu cuộc sống,54,sân golf,1,siêu xe,3,Sinh viên,3,sống đẹp,3,suy nghĩ,4,Sức Khỏe,4,tai nạn,7,tải xuống,2,tạm nhập tái xuất,2,tản mạn,1,Tấm Cám thời... iPad,1,Tầm Nguyễn,1,tâm sự,2,Tây Ninh,1,tết ấm cho em,1,thái lan,1,Thái Nguyên,1,tham nhũng,1,thám tử,1,thanh niên,1,thành phố Đông Hưng,3,Thành phố Uông Bí,1,Thế Giới,5,thể thao,2,Thiên tai,1,Thiệt hại,1,thịt nướng,1,Thông quan,1,thơ,20,thời sự móng cái,1,thời tiết,1,thời tiết Móng Cái,2,thpt móng cái,2,THPT Trần Phú,4,thuoc la lau,1,thư giãn,5,thương mại,6,Tiên Yên,4,tiên yên 2012,1,tiểu sử,1,Tìm đối tác,1,tin cao su,2,tin du lịch,12,tin học,1,tin khoa học,1,tin ma túy,1,tin móng,1,tin móng cai,4,tin móng cái,744,tin nhập ngũ 2013,1,tin nổi bật,280,tin quảng,1,tin quảng ninh,150,tin quốc tế,4,tin sốc - vụ án,57,tin tội phạm,7,tin trong nước,37,tin trung quốc,6,tin tu,1,tin tức,891,tin tức quảng ninh,5,tình bạn,2,tình nguyện,6,tình yêu,7,Toán Học,1,Tổ quốc tôi chưa đẹp thế bao giờ,1,tội phạm lừa đảo,4,trà cổ,7,trái phép,1,Trảng Bàng,1,trao qua cho be noel,1,Trần Thị Thanh Hương,1,trẻ em,11,Trung Quốc,7,Trứng,1,Trường THCS Ninh Dương,2,tù treo,1,tuyển cộng tác viên,1,Tuyển dụng,5,Tuyệt chiêu nhắc bài,1,từ thiện,2,Tư vấn,1,tư vấn tuyển sinh đại học cao đẳng,2,ủng hộ Móng Cái,3,Vạn Ninh,2,văn hóa,5,văn nghệ,4,văn phòng luật sư,1,Vân Đồn,1,Vẽ tranh,1,Version 2,2,vi tính,2,Video,2,Video Móng Cái,22,việc làm,1,Việt-Trung,11,Vĩnh An,1,vĩnh thực,4,Vịnh Xuân Quyền,1,Vỡ hụi,1,Vụ việc,1,vui ngày mới,8,vượt biên,2,xã hội,2,Xa Vĩ,2,xây dựng,2,xe đẹp móng cái,2,xuất nhập khẩu,8,xương thủy tinh,1,y tế,5,Yên Hưng,1,yêu thương quay về,1,
ltr
item
Người Móng Cái: Sức mạnh của những ước mơ.
Sức mạnh của những ước mơ.
http://images.yume.vn/blog/201104/15/1302842321_uoc%20mo.jpg
Người Móng Cái
http://www.nguoimongcai.com/2011/06/suc-manh-cua-nhung-uoc-mo.html
http://www.nguoimongcai.com/
http://www.nguoimongcai.com/
http://www.nguoimongcai.com/2011/06/suc-manh-cua-nhung-uoc-mo.html
true
4957741780962675363
UTF-8
Đã tải tất cả bài Not found any posts XEM TẤT CẢ ĐỌC TIẾP Bình Luận Hủy bình luận Xóa Bởi Trang chủ Các trang Các bài Xem hết Có thể bạn thích Thẻ Lưu trữ TÌM KIẾM Tất cả Không tìm thấy bài phù hợp yêu cầu Quay về trang chủ Chủ nhật Thứ Hai Thứ Ba Thứ Tư Thứ Năm Thứ Sáu Thứ Bảy CN T2 T3 T4 T5 T6 T7 Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 Ngay giờ 1 phút trước $$1$$ minutes ago 1 giờ trước $$1$$ hours ago Hôm qua $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago hơn 5 tuần trước Đọc giả theo dõi NỘI DUNG CÓ PHÍ Hãy chia sẻ để được coi miễn phí Cóp mã Chọn tất cả mã Đã lưu vô bộ nhớ Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy